Tôi gặp Đức Anh khi cậu ấy đã không còn nói nhiều về thành công. Không còn kể về tiền, về những giai đoạn “lên đỉnh” hay những năm tháng ăn chơi. Thứ tôi thấy ở Đức Anh lúc đó là một người đàn ông còn rất trẻ, nhưng ánh mắt đã đi qua đủ nhiều hoang mang để trở nên tĩnh. Trong cộng đồng Eagle Camp, tôi gặp nhiều người giỏi, nhiều người từng rất thành công, nhưng không phải ai cũng dám nói thật về giai đoạn mình rỗng đến mức nào. Đức Anh thì có. Và có lẽ vì thế, hành trình của cậu ấy – từ một quán bar Hà Nội, từ những đêm say không lối ra, đến việc xây dựng một công ty AI với khát vọng toàn cầu – khiến tôi muốn kể lại, như một câu chuyện về việc đi tìm ý nghĩa thật sự của thành công.
Nội dung
ToggleẤn tượng đầu tiên của tôi về Lê Đức Anh
Đức Anh không phải kiểu người bước vào phòng và khiến mọi ánh nhìn dồn về mình. Cậu ấy không “khoe” trí tuệ, cũng không phô bày tham vọng. Nhưng khi Đức Anh nói, tôi có cảm giác đang nghe một người đã trả đủ giá cho những lựa chọn của mình.
Có một sự thẳng thắn rất hiếm ở Đức Anh. Không né tránh thất bại. Không tô hồng quá khứ. Và cũng không tự huyễn hoặc tương lai. Điều đó làm tôi nhớ đến một tinh thần quen thuộc trong cộng đồng của chúng tôi: chỉ khi một người chạm đáy thật sự, họ mới bắt đầu hỏi những câu hỏi đúng.
Đức Anh đã từng ở rất cao. Và cũng đã từng ở rất thấp. Nhưng điều đáng nói là: cậu ấy không dùng quá khứ để tự hào, mà dùng nó để tỉnh.
Lê Đức Anh là ai – nếu không bắt đầu bằng danh xưng CEO
Lê Đức Anh, 34 tuổi, hiện là CEO của OceanLabs, sống và làm việc tại TP. Hồ Chí Minh. Nhưng nếu chỉ nói vậy, tôi nghĩ sẽ bỏ lỡ phần quan trọng nhất trong câu chuyện của cậu ấy.
Đức Anh không phải là một “CEO sinh ra để làm CEO”. Cậu ấy là một người làm công nghệ vì đam mê, rồi vấp ngã, rồi thành công, rồi… lạc lối. Và chính sự lạc lối đó mới là thứ đẩy cậu ấy đến con đường hôm nay.
Khởi đầu với 3D game: đam mê lớn hơn thị trường
Năm 2015, Đức Anh thành lập studio game 3D đầu tiên tại Hà Nội. Khi kể lại giai đoạn này, cậu ấy nói với tôi bằng một giọng rất bình thản, không bi kịch hóa, cũng không tự hào.
Đó là thời điểm của đam mê. Cậu ấy muốn làm những trò chơi mình yêu. Nhưng thị trường thì không yêu giống vậy.
Hai năm sau, studio thất bại.
Bài học Đức Anh rút ra không phải là “đừng theo đuổi đam mê”, mà là: hãy xây thứ thị trường cần, không chỉ thứ mình thích. Đây là một bài học rất “đắt”, mà nhiều người phải trả bằng nhiều năm sau đó mới hiểu.
Blockchain gaming và những năm “lên đỉnh” nhưng trống rỗng
Từ 2018 đến 2020, Đức Anh pivot sang blockchain gaming. Đây là giai đoạn thành công về tài chính. Team trở thành triệu phú. Những bữa tiệc, những chiến thắng liên tiếp.
Nghe thì rất đáng mơ ước.
Nhưng Đức Anh nói với tôi một câu khiến tôi dừng lại rất lâu: “Bên trong em lúc đó rỗng.”
Thành công mà không có ý nghĩa giống như một căn phòng được trang trí rất đẹp, nhưng không có ai ở bên trong. Người ngoài nhìn vào thì trầm trồ, nhưng người ở trong thì thấy lạnh.
2021–2022: khi tiền không cứu được một người khỏi sự trống rỗng
Hai năm này, Đức Anh gọi là “những năm đen tối”.
Tiền có. Thời gian có. Tự do có.
Nhưng mục đích thì không.
Những đêm tiệc tùng ở Hà Nội, những buổi sáng thức dậy trong trạng thái mệt mỏi và trống rỗng. Cậu ấy nói: “Em có thể làm bất cứ điều gì, nhưng không có lý do để làm.”
Đó là trạng thái rất nguy hiểm. Không phải nghèo đói, mà là mất phương hướng.
Cuộc trò chuyện trong quán bar Hà Nội và câu hỏi thay đổi cuộc đời
Năm 2023, trong một quán bar ở Hà Nội, Đức Anh nhìn quanh bạn bè mình – những người thành công trên giấy tờ, uống những ly rượu đắt tiền, cười nói lớn – và bỗng hỏi chính mình:
“Mình có thực sự muốn một cuộc đời như thế này không?”
Câu hỏi ấy nghe đơn giản. Nhưng nó chỉ xuất hiện khi một người đã đi đủ xa để thấy cái giá của một kiểu thành công không có mục đích.
Và Đức Anh chọn rời đi.
31 tuổi, cậu ấy chuyển vào Sài Gòn, mang theo một balo, và một quyết tâm rất rõ: tìm lại ý nghĩa.
Làm việc ở Grab và cảm giác “chưa phải đây”
Năm 2024, Đức Anh làm việc tại Grab. Một công ty lớn, môi trường tốt, ổn định.
Nhưng “ổn” không đồng nghĩa với “đúng”.
Cậu ấy kể rằng mình vẫn thấy lạc lõng. Như thể đang sống một cuộc đời hợp lý, nhưng không phải cuộc đời của mình.
Cho đến khi Đức Anh tham gia khóa học Destiny Programming.
Khi “lập trình vận mệnh” đánh thức một thứ đã ngủ quên
Destiny Programming không cho Đức Anh công thức làm giàu. Nó cho cậu ấy một thứ khác: câu hỏi về sứ mệnh.
Cậu ấy nói với tôi: “Em nhớ lại vì sao mình bắt đầu làm công nghệ.”
Không phải để kiếm tiền nhanh. Mà để tạo ra giá trị thật cho người khác.
Đó là lúc những mảnh ghép bắt đầu khớp lại.
OceanLabs ra đời: không còn là thử nghiệm, mà là lựa chọn có ý thức
Năm 2025, Đức Anh thành lập OceanLabs và ra mắt QVID – nền tảng video AI.
Không phải như một “trend AI”. Mà như một lời trả lời rất rõ ràng cho câu hỏi: mình muốn đóng góp gì cho thế giới này?
QVID được xây để giúp những người không có kỹ thuật, không có ekip, không có ngân sách lớn – vẫn có thể tạo ra video chuyên nghiệp.
Tôi nghe điều này và thấy một sự thay đổi rất rõ trong tư duy của Đức Anh: từ “làm thứ mình thích” sang “làm thứ người khác cần”.
QVID – khi công nghệ phục vụ con người, không phải ngược lại
QVID không nhắm đến việc làm phức tạp thêm cuộc sống. Nó nhắm đến việc đơn giản hóa.
Từ content creator, doanh nghiệp nhỏ, giáo viên, đến người khởi nghiệp – bất kỳ ai có câu chuyện đều có thể kể bằng video.
Điều từng cần cả một team và hàng nghìn đô, giờ có thể làm bởi một người trong vài phút.
Đó là “dân chủ hóa sáng tạo” – một khái niệm tôi nghĩ rất nhân văn.
Ba nguyên tắc sống mới của Đức Anh
Sau tất cả, Đức Anh nói với tôi rằng cậu ấy sống theo ba nguyên tắc:
Tự do – không phải là làm mọi thứ mình muốn, mà là chọn thứ có ý nghĩa.
Tăng trưởng – giá trị thật đến từ việc giải quyết vấn đề cho người khác.
Tạo giá trị – không chạy theo giàu nhanh, mà xây thứ đáng tồn tại lâu.
Tôi thấy ba nguyên tắc này rất “Eagle Camp”. Không hào nhoáng. Nhưng bền.
Tầm nhìn Top 5 Video AI toàn cầu: tham vọng hay trách nhiệm?
Đức Anh đặt mục tiêu: Top 5 công ty video AI toàn cầu trong 5 năm.
Nghe thì rất lớn.
Nhưng khi nghe cậu ấy nói về việc đóng góp cho ngành AI Việt Nam, tạo cơ hội cho thế hệ kỹ sư trẻ, xây công nghệ đẳng cấp ngay tại Việt Nam – tôi không thấy đó là tham vọng cá nhân.
Tôi thấy trách nhiệm.
Vì sao Đức Anh khác với nhiều startup founder khác
Không phải vì cậu ấy giỏi hơn.
Mà vì cậu ấy đã từng sai đủ nhiều để không còn tự lừa mình.
Cậu ấy không chạy theo “exit nhanh”. Không xây để bán. Mà xây để tồn tại.
Và điều đó, theo tôi, là nền tảng của những công ty đi xa.
Eagle Camp và tinh thần “thành công có ý nghĩa”
Trong cộng đồng của chúng tôi, thầy Phạm Thành Long thường nói về việc sống một cuộc đời đáng sống, chứ không chỉ đáng tiền.
Tôi nhìn Đức Anh và thấy điều đó đang dần trở thành hiện thực trong cuộc đời cậu ấy.
Không phải vì cậu ấy đã đạt được hết. Mà vì cậu ấy biết mình đang đi đâu.
LỜI KẾT
Có những người phải chạm đáy mới ngẩng đầu lên nhìn bầu trời.
Lê Đức Anh là một người như vậy.
Tôi trân trọng cậu ấy không phải vì QVID, không phải vì OceanLabs, cũng không phải vì mục tiêu Top 5 toàn cầu. Tôi trân trọng vì cậu ấy dám nhìn thẳng vào sự trống rỗng của mình, và không dùng tiền hay tiệc tùng để che nó lại.
Cậu ấy chọn xây một thứ có ý nghĩa. Và chọn sống một cuộc đời có lý do.
Nếu bạn hỏi tôi: “Lê Đức Anh là ai?”
Tôi sẽ nói: cậu ấy là một người đang học cách biến nỗi hoang mang thành giá trị, biến công nghệ thành công cụ phục vụ con người, và biến một khởi đầu rất tối thành một hành trình rất sáng.
Và tôi tin, những hành trình như vậy – dù không ồn ào – sẽ đi rất xa.
