Nguyễn Huỳnh Thu Trúc là ai?

Người chị tôi trân trọng trong cộng đồng Eagle Camp và hành trình làm giáo dục bằng sự kiên nhẫn

Có một thời gian, tôi nhận ra rằng: khi viết về một con người, điều quan trọng không nằm ở việc người đó đã đạt được bao nhiêu thành tựu, mà là họ chọn sống và làm nghề như thế nào khi không có ánh đèn sân khấu. Và khi nghĩ đến những người như vậy, tôi nhớ đến Nguyễn Huỳnh Thu Trúc.

Tôi biết đến chị trong Eagle Camp – một cộng đồng quy tụ rất nhiều doanh nhân, chuyên gia, những con người mạnh mẽ, nhiều trải nghiệm và không ít va chạm. Trong một môi trường như vậy, không khó để bắt gặp những người nói hay, chia sẻ giỏi, tạo ấn tượng nhanh. Nhưng chị Thu Trúc lại khiến tôi chú ý theo một cách rất khác: lặng lẽ, chậm rãi và cực kỳ chắc chắn.

Chị không nói nhiều về bản thân. Chị nói nhiều hơn về trẻ em, về cha mẹ, về sự kiên nhẫn, và về những năm đầu đời âm thầm nhưng quyết định cả một đời người. Ở chị, tôi thấy năng lượng của một người đã đi rất xa, đã trải qua đủ thăng trầm, nên không còn cần phải chứng minh điều gì. Và chính điều đó khiến tôi muốn viết bài này – như một lời ghi nhận dành cho một người chị làm giáo dục bằng chiều sâu, bằng sự tử tế và bằng trách nhiệm dài hạn.

Nguyễn Huỳnh Thu Trúc là ai và chị đang làm gì trong lĩnh vực giáo dục sớm?

Nguyễn Huỳnh Thu Trúc hiện đang sinh sống và làm việc tại TP.HCM. Chị là Founder và CEO của Công ty Cổ phần Dịch vụ Chấn Thanh, với lĩnh vực kinh doanh chính là giáo dục mầm non và giáo dục tư duy sáng tạo, được nhượng quyền từ Phần Lan.

Nhưng nếu chỉ dừng ở những danh xưng đó, tôi nghĩ vẫn chưa nói hết con người chị. Bởi điều tôi thấy rõ ở chị không nằm ở vai trò “nhà sáng lập” hay “CEO”, mà ở việc chị trực tiếp bước vào lõi của giáo dục sớm – nơi rất ít người đủ kiên nhẫn để đi lâu dài.

Nghề nghiệp cốt lõi của chị là giáo dục sớm cho trẻ từ 0–6 tuổi theo phương pháp Montessori. Đây là giai đoạn mà kết quả không đến ngay, không dễ đo lường, không ồn ào, nhưng lại âm thầm quyết định nền tảng trí tuệ, cảm xúc và nhân cách của một con người sau này.

Chị vừa là nhà đầu tư, vừa trực tiếp huấn luyện và đào tạo đội ngũ giáo viên, quản lý trong lĩnh vực giáo dục mầm non. Trọng tâm mà chị theo đuổi không phải là mở thật nhiều trường, mà là xây dựng môi trường học tập đúng chuẩn, tôn trọng trẻ và bền vững theo thời gian.

Người chị đồng hành cùng những cha mẹ bận rộn nhưng không chấp nhận đánh đổi tuổi thơ con

Khi lắng nghe chị Thu Trúc chia sẻ, tôi nhận ra chị rất rõ mình đang phục vụ ai. Đó là những bậc cha mẹ trí thức, nhiều trách nhiệm: nhân viên văn phòng, quản lý cấp trung – cấp cao, chủ doanh nghiệp vừa và nhỏ, freelancer. Họ là những người rất bận rộn, áp lực cao, nhưng luôn mong muốn điều tốt nhất cho con trong những năm đầu đời.

Điều tôi đồng cảm sâu sắc là cách chị nhìn nhận nhóm cha mẹ này. Chị không phán xét họ vì thiếu thời gian. Chị hiểu rằng họ không thiếu tình yêu, nhưng thường thiếu sự bình tĩnh, thiếu một phương pháp rõ ràng và thiếu người đồng hành đủ tin cậy để dẫn dắt.

Chị thường nói: giáo dục sớm cho trẻ 0–6 tuổi không chỉ diễn ra ở trường học, mà bắt đầu từ chính ngôi nhà. Và vai trò của người làm giáo dục không phải là thay thế cha mẹ, mà là giúp cha mẹ hiểu, để họ tự tin hơn trong cách nuôi dạy con giữa nhịp sống hiện đại.

Câu chuyện song sinh 4,5 tuổi – nơi tôi hiểu rất rõ cách chị làm giáo dục

Có một câu chuyện mà khi nghe xong, tôi thực sự lặng đi. Đó là câu chuyện về một gia đình có cặp song sinh 4,5 tuổi nhưng chưa nói được dù chỉ một từ. Hai con rất sợ ra ngoài, mỗi lần đến nơi đông người đều lặng lẽ núp vào góc khuất, tránh ánh nhìn và âm thanh xung quanh.

Gia đình thuộc nhóm khá giả, đã đưa con đi khám ở nhiều nơi, thử nhiều phương pháp khác nhau, nhưng kết quả gần như không thay đổi. Trong sự bế tắc ấy, họ được bạn bè giới thiệu đến Clover – hệ sinh thái giáo dục mà chị Thu Trúc đang xây dựng.

Điều khiến tôi nể chị là ở chỗ: chị không hứa hẹn điều gì. Không cam kết con sẽ nói lưu loát, không đặt ra những mốc thời gian vội vàng. Điều duy nhất đội ngũ của chị làm là tôn trọng nhịp phát triển của con. Mỗi bé được phân công giáo viên hỗ trợ riêng trong suốt 6 tháng. Không ép buộc, không hối thúc, chỉ kiên nhẫn quan sát, đồng hành và chấp nhận sự chậm rãi.

Sau 6 tháng, một bé nói được hai từ, một bé nói được một câu ngắn khoảng năm từ. Nhưng điều khiến người mẹ rơi nước mắt không chỉ là lời nói đầu tiên, mà là việc hai con bắt đầu tự tin hơn khi ra ngoài, vui vẻ hơn giữa đám đông. Chị ấy nhắn tin, gửi hình hai con mỉm cười cho đội ngũ giáo viên.

Khi nghe đến đây, tôi hiểu rất rõ một điều: với chị Thu Trúc, giáo dục sớm không phải là chạy đua kết quả, mà là đủ kiên nhẫn để không làm tổn thương tuổi thơ.

Những thành tựu được xây bằng sự bền bỉ, không bằng sự vội vàng

Trong lĩnh vực giáo dục sớm cho trẻ 0–6 tuổi theo phương pháp Montessori, chị Thu Trúc đã trực tiếp tham gia xây dựng và vận hành 3 cơ sở Montessori, trong đó có 2 cơ sở tại TP.HCM và 1 cơ sở nhượng quyền tại Hà Nội.

Song song đó, chị đảm nhiệm vai trò huấn luyện và đào tạo đội ngũ giáo viên Montessori, tập trung vào năng lực quan sát, sự tôn trọng trẻ và khả năng đồng hành dài hạn. Tôi đặc biệt trân trọng điều này, bởi làm giáo dục sớm, sự kiên nhẫn của giáo viên quan trọng hơn mọi giáo án.

Ở mảng truyền thông và chia sẻ tri thức, chị đã xây dựng một hệ sinh thái nội dung xoay quanh giáo dục sớm và nuôi dạy con, với hơn 360.000 người theo dõi trên các nền tảng mạng xã hội. Với tôi, con số đó không đơn thuần là thành tích, mà là dấu hiệu cho thấy có rất nhiều cha mẹ đang chọn chậm lại, hiểu con hơn và thay đổi chính mình.

Từ ngân hàng Sacombank đến giáo dục – một bước rẽ không hề ngẫu nhiên

5

Trước khi làm giáo dục, chị Thu Trúc có 13 năm làm việc trong ngành Ngân hàng Sacombank. Chị đi lên từ một nhân viên tín dụng, rồi lần lượt đảm nhiệm các vị trí Phó phòng, Trưởng phòng, Phó giám đốc, Giám đốc chi nhánh và sau cùng là Phó Tổng giám đốc phụ trách kinh doanh.

Đó là một hành trình mà nhiều người mơ ước và sẵn sàng gắn bó đến ngày nghỉ hưu. Nhưng đến năm 2007, khi thị trường bất động sản bùng nổ kéo theo tăng trưởng tín dụng nóng, áp lực nghề nghiệp trở nên nặng nề hơn bao giờ hết. Chị bắt đầu tự hỏi về giá trị mình đang tạo ra.

Trong khoảnh khắc ấy, ký ức về một đứa trẻ từng nhút nhát, tự ti, không dám lên tiếng dù có câu trả lời bất chợt quay về. Và chị quyết định dừng lại.

Năm 2009, chị khởi nghiệp trong lĩnh vực giáo dục với một ngôi trường liên cấp từ tiểu học đến THPT tại Quận 7, bắt đầu từ 142 học sinh. Sau 10 năm, con số ấy tăng lên 2.200 học sinh. Đến năm 2017, chị dừng dự án này để bước sang một chặng đường mới: giáo dục mầm non theo phương pháp Montessori, khi chị hiểu rằng những năm đầu đời chính là nền móng của cả một đời người.

Gia đình – điểm tựa giúp chị đi chậm mà không bỏ cuộc

Nếu hỏi điều gì giúp chị Thu Trúc đứng vững trong những giai đoạn khó khăn nhất, đặc biệt là thời điểm doanh nghiệp đứng trước ranh giới phải dừng lại vì đại dịch, thì câu trả lời của chị luôn là gia đình.

Sự hiện diện âm thầm, không áp lực, không phán xét của gia đình đã giúp chị giữ được sự bình tĩnh để không đưa ra những quyết định vội vàng. Những giá trị sống mà chị theo đuổi – chính trực, trung thực, gắn kết và yêu thương – đều được nuôi dưỡng từ chính đời sống gia đình ấy.

Với chị, gia đình không chỉ là nơi để trở về, mà còn là la bàn giá trị dẫn dắt mọi lựa chọn trong công việc và cuộc sống.

Tầm nhìn của Nguyễn Huỳnh Thu Trúc – đưa Montessori về với từng gia đình

Trong chặng đường phía trước, chị Thu Trúc không đặt mục tiêu mở thật nhiều trường. Điều chị khao khát là xây dựng một hệ sinh thái giúp cha mẹ có thể áp dụng Montessori ngay trong chính ngôi nhà của mình.

Chị tin rằng giáo dục sớm không nên là đặc quyền của một nhóm nhỏ có điều kiện, mà cần được phổ cập một cách tử tế, thực tế và phù hợp với đời sống của các gia đình hiện đại. Muốn vậy, người lớn phải thay đổi trước: hiểu đúng, làm đúng và đủ kiên nhẫn.

Khi cha mẹ bình an hơn, trẻ sẽ phát triển theo cách rất riêng của mình – không cần bị thúc ép, không cần bị so sánh.

Vì sao tôi viết về Nguyễn Huỳnh Thu Trúc

Nếu có ai hỏi tôi Nguyễn Huỳnh Thu Trúc là ai, tôi sẽ không trả lời bằng chức danh. Tôi sẽ nói rằng: chị là một người làm giáo dục bằng sự kiên nhẫn, bằng trải nghiệm sống và bằng trách nhiệm dài hạn với trẻ em.

Trong một thời đại mà nhiều thứ dễ bị làm nhanh và làm quá, tôi trân trọng những người chọn làm chậm, làm sâu và làm đúng. Và đó cũng là lý do tôi viết bài này – như một lời ghi nhận dành cho một người chị trong cộng đồng Eagle Camp mà tôi thật sự ngưỡng mộ.

 

Bác sĩ Lê Xuân Dương là ai?

Nguyễn Mạnh Dương là ai? – Người tôi may mắn được biết đến tại Eagle Camp